GiadinhNet - Sau khi bố mất, mẹ tôi yếu hơn, có lẽ là do lẻ loi. Công việc chăm sóc hơn 100 đàn ong, hai đồi bạch đàn hoàn toàn do tôi và Hằng đảm nhiệm.
Với hơn 100 đàn ong phải lấy mật đúng kỳ. Lịch lấy mật phải hết sức chặt chẽ. Tổ nào lấy trước, tổ nào lấy sau không được nhầm lẫn. Việc bán mật cũng mất nhiều thời gian. Tôi đang làm ăn theo lối tiểu nông, làm tất, ăn cả. Như thế chưa phải làm ăn theo cơ chế thị trường. Muốn sản xuất hàng hóa quy mô lớn, bắt buộc phải tuân thủ quy luật thị trường, nghĩa là có nhà sản xuất và có nhà phân phối. Ong của tôi san đàn liên tục, số tổ ong ngày càng nhiều, bắt buộc tôi phải bán sản phẩm qua nhà phân phối, đương nhiên là bị ép giá nhưng phải chấp nhận. Hai đồi bạch đàn cũng tốn nhiều công chăm sóc. Phải chặt cành khô, cành già cỗi để cây mau lớn. Cành cây dùng làm củi đun rất đượm lửa và đó cũng là một mặt hàng có thể bán được. Kẻ thù của rừng cây là dây leo. Nếu không đào tận gốc, dây leo có thể hút hết dinh dưỡng và làm chết cây. Mà dây leo thì nhiều, đào bới chúng khá tốn công, tôi phải thuê thêm người làm. Công việc không bao giờ ngơi tay, nhưng thu nhập của tôi cũng ngày một nhiều hơn. Tôi đã có thể xây nhà tầng, đây là điều tôi không bao giờ dám mơ tới.
Ngày giỗ thứ hai của bố, tôi và Hằng lại ra mộ thắp hương. Và lần này tôi lại thấy bố hiện lên. Bố khen tôi giỏi giang, làm được nhà tầng, nghĩa là tôi làm gì bố cũng biết. Rồi bố lại dặn tôi phải chú ý chăm sóc mẹ, vì gần đây mẹ yếu hơn. Lời dặn cuối cùng của bố vẫn là phải hết lòng thương yêu cái Hằng. Sao tôi lại không thương đứa em ruột thịt của tôi chứ. Tôi có để nó phải thiếu thốn gì đâu. Còn mẹ thì tôi chăm sóc đặc biệt. Tôi mua sừng hươu về nấu cháo cho mẹ. Hồng sâm Hàn Quốc tôi cũng mua cả cân. Nhờ thế mà thể trạng của mẹ tôi đang khá lên. Việc gì trong nhà bố cũng biết, sao bố không biết tôi vất vả để động viên tôi một câu? Tôi thắp hương lên bàn thờ bố và khấn: “Bố ơi, con nhớ bố lắm. Bố có nhớ con không?”. “Có nhớ chứ”. Tôi nghe văng vẳng bên tai tiếng bố trả lời như khi ông còn sống. “Bố có thương con không?”. “Bố thương con vất vả. Nhưng bố thương nhất là cái Hằng. Với lại… “Câu sau cùng tôi không nghe được hết. Sao lại thế? Có điều gì đó bố không muốn nói? Rất nhiều những câu hỏi không có lời đáp cứ ám ảnh tôi mãi. Tại sao bố không quan tâm đến tôi mà chỉ quan tâm đến cái Hằng. Hay là bố biết cái Hằng sắp gặp vận hạn gì đó mà không nói ra để tôi khỏi lo sợ.
Tôi đặc biệt quan tâm đến Hằng, thỉnh thoảng lại quan sát, nghe ngóng nó, hễ nó đi vắng một buổi là ruột tôi nóng như lửa đốt, chỉ sợ em tôi có mệnh hệ gì. Nhưng em tôi không làm sao cả, nó vẫn lớn lên và xinh đẹp. Đêm nào đám con trai trong vùng cũng đến chơi rất đông. Và về khuya, tiếng sáo những chàng trai si tình cứ nỉ non mãi quanh nhà tôi. Tiếng sáo đó khiến tôi nhớ Tâm đến cháy lòng. Tâm ơi! Em nhớ anh! Em yêu anh”. Dù thời gian trôi đi, dù bị ngăn cấm nhưng tình yêu của em dành cho anh vẫn nguyên vẹn. Và em tin rằng, với tình yêu tha thiết, chúng ta sẽ chiến thắng. Không ai ngăn cản được chúng ta mãi. Nếu bố sống khôn chết thiêng thì hẳn bố sẽ ủng hộ tình yêu của chúng ta.
Tôi một mình ra mộ thắp hương gọi bố. “Con rất buồn vì mẹ ngăn cấm tình yêu của chúng con. Chả nhẽ mẹ cam tâm nhìn con gái quá lứa nhỡ thì. Vì con không yêu ai cả, chỉ yêu anh Tâm thôi. Con xin bố giúp đỡ con. Nhưng bố tôi không hiện lên, chỉ có khói hương phảng phất trong gió chiều.
(Còn nữa)
Khánh Hoàng/Báo Gia đình & Xã hội